Virgin Coffee ở 42 Nguyễn Thái Bình, trong khu ngân hàng của Quận 1. Chi nhánh Ngân hàng Nhà nước và Sở Giao dịch Chứng khoán ở ngay gần. Chợ Bến Thành cách đây một quãng đi bộ ngắn — vài trăm mét, mà dưới cái nắng Sài Gòn thì đó là một quãng đường thật sự.
Chính điều cuối cùng đó là lý do nhật ký này tồn tại.
Không ai vô tình đi ngang quán này. Những người bước vào đây đều đã quyết định từ trước, thường là từ lúc còn chưa rời chỗ họ đang ở. Vậy nên điều hữu ích nhất chúng tôi có thể làm ở đây không phải là quảng cáo. Mà là ghi lại những gì thật sự đúng về nơi này, đủ chi tiết để một người đang ngồi trong khách sạn cách đây ba con đường có thể tự biết quãng đường ấy có đáng đi hay không.
Ở đây sẽ có gì
Những điều cụ thể, phần lớn là nhỏ:
- Cà phê đến từ đâu, khi nào chúng tôi nói được chính xác thay vì nói chung chung.
- Vì sao cửa sổ mang đi được làm như vậy, và ai thật sự dùng nó.
- Những gì thay đổi trên đường Nguyễn Thái Bình — con đường này không đứng yên, và khu này vắng rồi đông theo một nhịp mà ai làm ở đây cũng biết.
- Những khách quen, khi họ đồng ý được viết đến.
- Câu trả lời thẳng cho những câu người ta thật sự hỏi ở quầy.
Ở đây sẽ không có gì
Không có câu chuyện bịa. Không có sự nhiệt tình vay mượn. Không có tuyên bố về giải thưởng, số lượng khách, hay việc là quán yêu thích của ai đó — vì chúng tôi không có cách nào chứng minh, và một tuyên bố bạn không kiểm chứng được thì đáng giá kém hơn một mức giá bạn kiểm chứng được.
Chỗ nào chưa xác nhận được — một mức giá, một nhà cung cấp, một khoảng cách chính xác — chúng tôi sẽ nói là chưa xác nhận, thay vì làm tròn cho dễ nghe.
Đó là cách xây dựng niềm tin chậm hơn cho một quán cà phê. Nhưng cũng là cách duy nhất còn đứng vững sau khi ai đó thật sự đi bộ đến đây.